Gặp người đàn ông tốt cả đời không cần lớn

Lần đầu tiên mình nghe trực tiếp câu này là là nghe từ một con bạn của mình. Câu đấy được nói ra với một nụ cười mãn nguyện, một đôi mắt long lanh, ngón tay đính đá ở móng gõ nhẹ nhẹ và cái túi hàng hiệu đặt trên đùi. Mình nhớ kỹ như thế vì phút giây nghe được câu đấy cái điều hoà phả vào gáy mình ở quán cafe như ngưng 1 nhịp, nhưng rất nhanh mình cười hehe

Nó yêu 1 anh khoá trên 5 năm, tình yêu như trải hoa. Rồi kết hôn 7 năm cuộc sống là những tháng ngày vô lo.

Ngành nghề chồng đúng thời kỳ đỉnh cao, nhà và xe bỗng chốc có đầy đủ.

Nó không đi làm. Lo chăm gia đình và việc chính là trả lương cho mấy bà giúp việc 😁

Tính mình vốn chưa có ngày nào ở nhà. Nhìn cái kiểu sống của nó thấy nhàm chán vãi.

Đợt mình làm văn phòng cũng rủ nó đi làm cùng. Nó bảo lương thấp mà cứ đúng giờ phải đến hết giờ mới về, t không thích.

Giờ mình làm bảo hiểm nói chuyện thì nó bảo ôi, t thấy m phải học lắm thứ thế, mà bảo t mở miệng ra mời người ta mua t không nói được đâu 🙂

Năm vừa rồi kinh tế khó khăn, nhà nó cũng lao đao. Mỗi lần gặp là 1 lần than thở “Chồng t chán lắm không quan tâm, không tình cảm với vợ” rồi cả ngày không nói câu nào, bắt t phải làm việc nhà, cắt người làm :))))

Tháng trước thì nó lại có nhân giáp cần đi khám, chồng bận không đưa đi được, dỗi không tự đi ngồi nhà khóc.

Giờ mình mới công nhận. Bạn mình nó chưa lớn thật :)))). Hơn 30 tuổi mà đầu óc vẫn giữ nguyên như tuổi 18.

Đang dịch, tiền ngân hàng nợ hàng đống, công việc thì trì trệ mặt ông chồng nào cũng ngẩn ra. Lúc đấy thì nên “lớn” mà thì quan tâm đến chồng, chứ đừng lèo nhèo “sao anh không yêu em” vì lúc đấy anh còn đang bận “sợ vỡ nợ ra đường” :))))

Sức khoẻ của mình thì nên chủ động khám chữa đừng quá lệ thuộc. Chết ra đấy thì người ta chỉ bảo là “NGU” thôi.

Mọi biến cố đều có thể đến với mình trong cuộc đời này. Thứ gì mua được bằng “tiền” thì nên mua trước, dắt vào người vài cái hợp đồng bảo hiểm nhân thọ để an tâm về tài chính khi bệnh tật, rủi ro. Nên nhớ, còn lại duy nhất sau tất cả chỉ có bản thân của mình thôi.

Còn ai thì cũng phải trưởng thành, phải lớn lên. Chứ đừng “gặp anh” rồi không cần “trưởng thành” đến lúc anh đi rồi lại ân hận ôm tâm hồn “chưa lớn” mà khóc.

Các bác có thể giả vờ “không trưởng thành” chứ đừng “không cần trưởng thành”. Thế là dễ “đi” lắm.

Khuyên thật lòng. Dù em biết sẽ nhiều người như con bạn e hôm trước nhìn em ngao ngán “Tưởng được an ủi, chứ biết thế t không nói với m. Nói xong toàn chửi người ta” :))))

P/S: Tham gia bảo hiểm nhân thọ cho mình chính là bước đi của sự trưởng thành. Các chị em chưa “trưởng thành” tham gia bảo hiểm đê.

Cảm ơn vì chị em đã ở đây

Cảm ơn chị em đã luôn theo dõi và ủng hộ EASY FINTEACH, nếu có bất cứ câu hỏi nào cần làm rõ hơn về nội dung, hoặc có thêm những chia sẻ hãy để lại một bình luận ngay bên dưới bài viết này. Chị em cũng có thể liên hệ với chúng mình theo các kênh dưới đây:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

NHÓM HỌC TẬP CHUYÊN ĐỀTÀI CHÍNH GIA ĐÌNH