4 cấp độ hiểu biết

Nhiều chị em chắc đặt câu hỏi Quản trị rủi ro tài chính cá nhân (TCCN) thì liên quan gì đến biết, chưa biết, hay chỉ biết chút chút. Qua bài viết này Phước sẽ làm rõ chẳng những nó có mà có rất nhiều, rất nhiều chị em bị lầm tưởng chỗ này, đặc biệt là về vấn đề tài chính nên dẫn đến tư vấn nhầm, mua nhầm, đầu tư nhầm thậm chí dẫn đến phá sản.

Cấp độ 1: Biết cái mình biết

Tức là người này biết rõ những hiểu biết của mình là chuẩn, họ nhận thức rõ thế mạnh của mình. Điều này rất tốt và không có gì phải bàn cãi.

Vd: Phước đẹp trai và thông minh, Phước biết điều đó, rồi Phước vận dụng nó để “mua vui” cho mọi người. Bằng chứng là các bài đăng trên trang cá nhân của Phước lượt haha đôi khi còn nhiều hơn lượt like 🙂.

Cấp độ 2: Không biết cái mình biết

Mỗi người chúng ta điều có thế mạnh, có kỹ năng riêng, đôi khi là bẩm sinh, đôi khi là do quá trình rèn luyện. Tuy nhiên, có nhiều người không nhận biết được đó là thế mạnh của mình để mình tận dụng, gây lãng phí vô cùng.

Vd: Trong khoá học EMC Phước có nói về chủ đề Thấu hiểu bản thân, khi nói chị em “hãy thử liệt kê 25 điều mà chị em cảm thấy mình giỏi” để làm điểm khác biệt, lấy những thứ đó làm công cụ tiếp xúc khách hàng Bảo hiểm, lúc đó có nhiều chị em ngớ người vì đã bỏ qua những thứ mình rất giỏi.

Phước nhớ nhất là bạn Lan – thạc sĩ Tiếng Trung học ở Trung Quốc hẳn hoi, nhưng sau khi đi làm bảo hiểm thì lại không dùng tới.
Sau khi biết được điều này, bạn ấy có tổ chức 1 lớp dạy tiếng Trung online miễn phí cho cộng đồng thì có rất nhiều người theo học (gần 200 chị em).

Cấp độ 3: Biết cái mình không biết

Tức là mình biết điểm yếu của mình, mình nhận thức rõ điều đó. Điều này rất tốt vì khi mình nhận thức rõ chỗ mình yếu, mình chưa biết thì mình mới đi học, đọc để bổ sung kiến thức yếu đó, hoặc để hạn chế sai lầm do những sự thiếu hiểu của mình gây ra.

Vd: Phước biết mình hay viết sai chính tả, Phước đã khắc phục rất nhiều, nhưng nói thật nó giống như bệnh mãn tính, sửa hoài không hết. Phước ý thức rõ điều đó nên tu sửa mỗi ngày và khi viết Phước thường dùng Google doc để tránh sai.

Tuy nhiên, hôm nay Phước lại đang đi khám bệnh ở viện nên không dùng laptop viết được mà phải dùng phone, hơn nữa thời gian cũng gấp rút nên Khả năng là sai rất nhiều. Phước ý thức rõ điều đó nên giờ “Phước xin lỗi chị em trước nếu điều đó làm chị em khó chịu”. Phước tin rằng khi mình biết lỗi và nhận lỗi chắc chị em cũng Niệm tình tha thứ, đúng không?

Cấp độ 4: Không biết cái mình không biết

Câu này có thể hiểu 2 nghĩa:

Nghĩa 1: vì kiến thức quá là rộng lớn nên đôi khi chúng ta không biết phải bắt đầu từ đâu, học cái gì, làm cái gì là tốt.

Vd: khi mới vào làm bảo hiểm, sau khi lấy được bằng thì chúng ta rất chơi vơi. Không biết phải bắt đầu học từ đâu. Nếu may mắn chúng ta có 1 người quản lý giỏi, hay một người Thầy thì họ sẽ chỉ cho chúng ta: “Phước này, mày muốn làm bảo hiểm giỏi mày phải giỏi hết mấy thứ sau:
1 là kiến thức chuyên môn về bảo hiểm. Mày phải thật hiểu cái mày bán thì mày mới bán đúng cho KH được.
2 là kiến thức về tài chính cá nhân: vì nếu không biết tài chính cá nhân thì mày chỉ là Đại lý bảo hiểm, chứ không làm được Tư vấn tài chính được.
3 là kiến thức y khoa căn bản để còn đi thẩm định cho khách hàng.
4 là biết về kỹ năng sale và truyền thông nếu muốn có khách hàng.
5 là mày phải rèn luyện tư duy tích cực để còn sẵn sàng đón nhận lời từ chối, thậm chí là ý kiến trái chiều, nhục mạ từ khách hàng, đồng nghiệp…
Rồi còn kiến thức quản lý để dẫn dắt được đội nhóm,…. Nhiều thứ lắm Phước à”.

Nghĩa 2: Mình không biết mà cứ tưởng là biết

Điều này nguy hiểm vcl (vô cùng lớn), rất nhiều tư vấn đang mắc mà không biết. Phước nói không biết không phải vì họ ngu, họ khờ hay gì gì đâu nha chỉ là họ chưa ngộ ra mà thôi (lúc đầu làm bảo hiểm, làm tài chính Phước cũng vậy mà). 

Nguyên nhân sẽ có rất nhiều như: họ quá cả tin vào sếp của họ, vào leader của họ, vào sự hào nhoáng bên ngoài… và đặc biệt là do nền giáo dục của ta thường bắt các con “phải ngoan”, phải biết vâng lời Thầy Cô nên vô tình giết đi cái “tư duy phản biện” (Giờ thì đỡ hơn rồi). Còn theo Tâm lý học có một số công trình nghiên cứu như: Hiệu ứng tiến sĩ Fox, Hiệu ứng hào quang… đã chỉ ra những điều này. Phước sẽ viết ở những bài sau về những công trình này. Còn giờ Phước sẽ lấy 2 ví dụ điển hình mà Phước gặp hàng ngày: 1 là trong lĩnh vực bảo hiểm, 2 là trong lĩnh vực đầu tư tài chính đa cấp (mà nhiều người làm bảo hiểm cũng đang tham gia).

VD 1: trong tư vấn bảo hiểm Phước làm khảo sát về việc “Có tư vấn lãi suất đảm bảo cho khách hàng không” thì kết quả chia làm 3 nhóm như sau:

Nhóm 1: 45% chị em trả lời rằng: Tôi rất hiểu về lãi suất cam kết và tư vấn 100% cho khách hàng

Nhóm 2: 29% chị em trả lời rằng: Tôi rất hiểu về lãi suất cam kết và nói với khách hàng rằng “Công ty để vậy thôi chứ nó không xảy ra đâu”.

Nhóm 3: 26% chị em trả lời rằng: Tôi chưa hiểu về lãi suất cam kết.

Điều đáng nói hơn 45% chị em ở nhóm 1 (tức là tư vấn đủ cho khách hàng) đa số là nhân viên hoặc xuất phát từ 1 công ty C nên kết quả ĐÚNG khách hàng được tư vấn đầy đủ có thể thấp hơn (vì thị phần công ty C rất bé), còn ở các công ty khác chỉ có những người thật sự giỏi mới dám làm điều này.

Nhưng điều nguy hiểm vô cùng lớn đó là nhóm 2: Họ “trấn an” khách hàng vì họ “Không biết mà cứ tưởng là biết”. Câu hỏi đặt ra là: Nếu không xảy ra thì vì lý do gì Bộ tài chính bắt công ty bảo hiểm phải để vào? Chị em có chắc chắn công ty làm ăn luôn có lãi? Chị em có nghe về “Lãi suất âm” chưa? Chị em có CHẮC CHẮN rằng 20, 30 năm nữa Chính phủ Việt Nam không điều hành nền kinh tế với lãi suất như Thái Lan, Malaysia, Singapore hay thậm chí là như Nhật Bản, một số nước Châu Âu (nơi có lãi suất âm). Nếu chị em không CHẮC CHẮN sao chị em lại KHÔNG NÓI VỚI khách hàng điều này? Vậy chị em ĐANG BIẾT hay CHỈ BIẾT NỬA VỜI?

Xưa Khổng Tử có câu “Biết thì nói biết, không biết thì nói không biết, thế mới gọi là biết”, nhưng ổng cũng không ngờ được giờ máy ông học Tâm lý giỏi quá nên có thể làm ra một thứ nữa gọi là “biết nửa vời”. Mà “biết nửa vời” cộng với “ngoan” thì rất nguy hại cho cộng đồng. Phước tin là vậy.

Có phải chị em chưa từng được đào tạo tài chính nền tảng? Liệu kiến thức tài chính chị em đang dùng là kiến thức tài chính chuẩn mực hay chỉ là kiến thức tài chính bản năng? Làm thế nào để tiếp cận kiến thức tài chính một cách đúng đắn, từ gốc? Hãy tham khảo Hướng dẫn từng bước học tài chính cho người mới. Các câu hỏi sẽ dần được trả lời

VD 2: Trong đầu tư tài chính đa cấp

Rất nhiều dự án Ponzi thu tiền người sau trả cho người trước nhưng họ vẽ ra những lời PR rất “logic” Phước lấy 1 cái như là Lion Group đầu tư về Forex Trading. Tức là Giao dịch ngắn hạn forex nhưng Nhà đầu tư được hưởng lãi khủng 0.8% – 1% mỗi ngày. Tức là hơn 30% mỗi tháng, 365% mỗi năm. Chị em tin nổi không? Điều đáng nói là họ CHẮC CHẮN (cam kết) trả lãi như vậy. Ấy thế mà vẫn có hàng chục, hàng trăm ngàn người đầu tư ít nhất 1000 đô vào đó. 

Khi Phước nói nó là đa cấp họ bảo, không em thấy nó không phải Ponzi, nó đầu tư chính quy, có bộ phận “Chuyên gia” giao dịch cho mình nên lãi khủng vậy. Điều này họ cũng không biết mà cứ tưởng mình biết tuốt nè.

Phước cũng có tham gia Forex và có làm ăn trực tiếp với người từng 20 năm trong nghề đầu tư, nói thiệt với chị em 6%/ Tháng (đều đặn để hưởng LÃI SUẤT KÉP) đã là mơ ước rồi. Khoảng 10 năm trước họ cũng như những người tổ chức Lion Group kia vậy, họ dùng robot toàn thắng, sau đó lập hẳn công ty ở Singapore (vì Việt Nam cấm) rồi mỗi ngày bay qua, bay về (vì tiền lời nhiều quá không biết làm gì) rồi họ GỌI VỐN từ nhân viên, gia đình nhân viên vì cứ bỏ vào là robot sinh ra lời mà. Đến 1 ngày SÀN nó chơi đểu, tắt tín hiệu, robot trade sai thế là họ mất hết, nợ nần chồng chất, phải bán nhà, 27 Tết phải đi thuê nhà cho vợ con chị em ạ. Tổng thiệt hại: 2 triệu đô la Mỹ.

Chưa hết, cũng người này vẫn dùng robot kiếm được 6% điều đặn trong 6 tháng, đến tháng thứ 7 thị trường biến động thì mất hết lãi của 6 tháng đó vào âm luôn 30% vốn. Cũng may là rút kinh nghiệm những lần trước họ đã cho robot QUẢN LÝ VỐN vào để tự động cắt lỗ. Vụ này Phước rất rõ vì Phước có trong đó, hihi.

Còn nhiều lắm, rảnh Phước kể sau, người thật, việc thật. Còn bây giờ chị em cứ tin 2 thứ sau: Robot không thể ăn trong thị trường tài chính được, vì nó là thị trường của giao dịch bằng cảm xúc, mà robot không có cảm xúc nên dễ bị dụ. Việc nữa: Trên đời chỉ có 2 thứ từ trên trời rơi xuống, một là nước mưa, 2 là mứt chim mà thôi (câu này Phước thấy trên mạng).

Tóm lại: Khi đã bảo là Biết thì phải biết ở cấp độ Hiểu sâu chứ đừng biết nửa mùa (nhất là trong lĩnh vực tài chính, 1 sự thiếu hiểu biết có thể đổi bằng cả vài năm tích góp đó ạ). Rồi áp dụng tư duy phản biện vào, chứ đừng có “ngoan” – ngoan là không biết phản biện, là không biết đặt câu hỏi tại sao? Là mãi mãi chỉ làm theo, là mãi mãi chỉ là cái bóng của người khác, là mãi mãi không giỏi hơn thằng sếp.

Ok?

Cảm ơn vì chị em đã ở đây

Cảm ơn chị em đã luôn theo dõi và ủng hộ EASY FINTEACH, nếu có bất cứ câu hỏi nào cần làm rõ hơn về nội dung, hoặc có thêm những chia sẻ hãy để lại một bình luận ngay bên dưới bài viết này. Chị em cũng có thể liên hệ với chúng mình theo các kênh dưới đây:

Có 3 bình luận

  1. Châu PLN nói rằng:

    Cảm ơn anh, người bạn Nhân Duyên đã chia sẻ những thông tin thật hữu ích.
    “Nghề quý ở tinh thông, trí quý ở sáng suốt”, cho nên điều quan trọng vẫn là tùy cơ ứng biến, vận dụng sự hiểu biết, nguyên tắc một cách thông minh.

  2. Trang nói rằng:

    Anh Phước viết rất hay, sâu chuỗi cả lý thuyết và thực tiễn rất đáng quý. Tôi chờ đón các bài viết tiếp theo của anh.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *