Khi người mê tín mua bảo hiểm

Đã bao giờ chị em tư vấn hợp đồng cho người mê tín chưa? Đã bao giờ chị em nghe nói “người ta đến với mình vì cái gì, thì cũng ra đi bằng cái đó” chưa? Hãy cùng trải nghiệm qua câu chuyện của mình nhé!

Mua bảo hiểm để được… hên

Trưa hôm đó, Mình và anh bạn “nghe đồn” là Tiến sĩ của mình quyết định ngồi ở quán cà phê đối diện khách sạn Pullman – quận 1 để nói về bảo hiểm. Mình tư vấn ảnh từ trưa nhịn-ăn đến chiều thì về nhà ảnh ký hợp đồng, mình rất hớn hở vì đây là HỢP ĐỒNG ĐẦU TIÊN của mình.

Hợp đồng thì tổng cộng có 18 triệu phí mà khai hồ sơ tận 4 người: anh ấy, vợ anh ấy, 2 con trai nên làm rất lâu. Chị em nào từng làm hợp đồng bằng App (chứ không phải web) thì biết rồi. Mỗi người thì nhập 1 thông tin từ: Tên họ, địa chỉ… và đặc biệt là sức khỏe nó dài ơi là dài, mình nhập mà #lỡ sai một phát đóng phí NĂM gõ thành NỬA NĂM thì phải làm lại từ đầu. Và mình #lỡ tay thật.

Cắm cúi sửa lại đến 20 giờ tối thì mình làm hồ sơ xong, nhưng vợ ảnh dẫn con gái út đi Nhà thiếu nhi thành phố học cái gì đó. Vì chỗ đó cùng đường về nên mình cầm máy sang cho chị ấy ký tên và ký giấy xác nhận luôn. Trước khi đi ảnh hỏi:

Giờ thanh toán bằng thẻ tín dụng thì được 6% đúng không em? 

Mình trả lời: “đúng rồi anh”.

“Mà cái hệ thống thanh toán bên em có tin tưởng được không?”. Ảnh lo ngại.

“Vậy thôi anh đưa tiền mặt rồi em đóng hộ cũng được, rồi em đưa lại anh 6%”. Nhà mình hay đóng bảo hiểm như vậy nên chỉ ảnh luôn. 

“Vậy anh đưa em 15 triệu, còn 3 triệu khi nào có hợp đồng thì anh đưa nốt nhé”. Ảnh nói rất dứt khoát.

Mình nghĩ bụng: “Có tiền thì đưa mẹ đi, còn bày đặt đưa 1 ít”. Mặc dù mình hơi khó chịu nhưng vì khách hàng nên cũng đồng ý luôn.

Mình chạy 6,9 km từ nhà ảnh về tới Nhà thiếu nhi thành phố, gọi chị vợ ra ký rồi mình vội vàng chạy về nhà, khi đó đã gần 9 giờ tối. Mình vui quá nên gọi điện thoại cho chị quản lý: 

“Chị ơi, em ký hợp đồng xong rồi, giờ em đi nộp tiền”.

“Ủa, bên mình đâu cho nộp tiền dùm khách hàng đâu em?”. Chị quản lý bảo.

Vừa dứt câu thì mình nói: “Vậy thôi để em gọi cho khách hàng, mai em mang tiền qua trả khách, nói ảnh đi đóng dùm”.

Mặc dù hơi ức, nhưng chỉ có cách đó là tiện.

Sáng hôm sau, mình dậy sớm rửa mặt, đánh răng như thường lệ rồi gọi cho ảnh. 

Ảnh bảo: “Vậy hả, vậy em mang tiền qua trường cho anh đi”.

Mình qua gặp ảnh, ảnh nói 1 câu làm mình tan nát cõi lòng: “Như anh đã nói em hôm qua, anh mua bảo hiểm chỉ vì TÂM LINH thôi, vì người ta nói sợ cái gì thì nó không đến, mà mua như này thì nó KHÔNG SUÔN SẺ nên THÔI em nhé”.

Trời… điệu.

Mình vẫn “Cười tươi” uống-cạn-ly-trà-xanh-đắng-nghét rồi lầm lũi ra về.

3 bài học

Ca này cho mình rất nhiều bài học, và chắc có lẽ vì “cô thương” nên đã ngăn cản mình không ký được hợp đồng này.

Đừng dùng tiền để “chốt”

Cái vụ 6% Cashback (hoàn tiền khi dùng thẻ tín dụng thanh toán bảo hiểm) đó là do mình cố-tình-nói-cho-ảnh khi ngồi tư vấn ở quán cà phê vì mình thấy ảnh có vẻ quan tâm đến những khoản này. Kiểu hay hỏi về hoa hồng. Và đúng là nó hấp dẫn ảnh thật.

Sau lần này mình không bao giờ nói về Cashback, cũng như hoa hồng như là một mồi nhử nữa. Mà nói chung: “Cung cấp càng ít thông tin ngoài lề càng tốt”. Ngoài lề, tức là ngoài điều khoản và ngoài những gì khách hàng hỏi. Người ta đến vì tiền thì cũng vì tiền mà đi thôi. Nói nhiều quá lỡ họ cần 6% đó, họ nói “để anh đi làm cái thẻ ngân hàng VPB để được 6%” thì còn lâu họ mới được bảo hiểm.

Đừng để “đêm dài lắm mộng”

Khách hàng ĐÃ QUYẾT thì mọi cách phải XỬ LÝ NGAY TRONG “ĐÊM” sáng họ tỉnh mộng. Nghĩa là sáng họ đổi ý, vì người ta mua hàng bằng cảm xúc. Mà “cảm xúc lên cao thì trí tuệ đi xuống”, nên phải chốt ngay và luôn, dù có nhọc công một tí.

Ghi chú: Mình không thích dùng từ “chốt”, hay “câu” để nói về việc “dụ” được khách chốt bằng cảm xúc, mình dùng từ “chốt” để nói sau khi chị em đã tư vấn đúng & đủ về cả Tài chính và điều khoản bảo hiểm rồi mà thôi. Khi đó hãy dùng xíu kỹ năng để khách hàng được sớm bảo vệ tài chính.

Có phải chị em chưa từng được đào tạo tài chính nền tảng? Liệu kiến thức tài chính chị em đang dùng là kiến thức tài chính chuẩn mực hay chỉ là kiến thức tài chính bản năng? Làm thế nào để tiếp cận kiến thức tài chính một cách đúng đắn, từ gốc? Hãy tham khảo Hướng dẫn từng bước học tài chính cho người mới. Các câu hỏi sẽ dần được trả lời.

Đừng làm sai quy định

Sáng hôm sau khi mình đã trả tiền xong thì chị quản lý có gọi cho mình. Chị hướng dẫn mình sang cửa hàng tiện lợi đóng phí cũng được, vì tự xưng tên khách hàng là “lừa” được công ty. Lúc đầu mình nghe cũng thích thú, nhưng tiền đã trả rồi nên cứ xem như “tình ái qua tay” thôi. 

Nhưng sau này, làm lâu mình hiểu luật nhiều hơn thì mình thấy mình thật may mắn khi không phục vụ hợp đồng đó. Vì:

Chăm sóc khách hàng này cơ bản là… nhọc.

Việc làm sai quy định của công ty rất dễ bị tuýt còi, cho thôi việc, ăn được bao nhiêu mà mất công máy năm gây dựng, rồi còn cả tiền “thu nhập thụ động” từ phí tái tục nữa.

Tâm thì bất an khi làm sai, mình sẽ bị tổn thương nhan sắc.

Rồi, “có huông” (tiếng Nam bộ – ý chỉ lần đầu như nào thì lần sau cũng như thế) mà đúng thiệt vì khách hàng đầu tiên của mình sau ca trượt này cực kỳ kỹ tính nên mình mới khá dần ấy chứ.

Hơn nữa, ở phía khách hàng nếu trong trường hợp tiền bị chuyển nhầm, hợp đồng ra chậm mà có sự cố gì như trường hợp ở bài “Suýt đền hợp đồng vì thiếu trải nghiệm thực tế” thì lại mệt. 

Cảm ơn vì chị em đã ở đây

Cảm ơn chị em đã luôn theo dõi và ủng hộ EASY FINTEACH, nếu có bất cứ câu hỏi nào cần làm rõ hơn về nội dung, hoặc có thêm những chia sẻ hãy để lại một bình luận ngay bên dưới bài viết này. Chị em cũng có thể liên hệ với chúng mình theo các kênh dưới đây:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *